Khoang máy bay ngày càng chật chội

.

Công nghiệp hàng không từ lâu đã lao vào cuộc đua giảm không gian ghế ngồi hay khoảng cách giữa các hàng ghế, hy sinh một số tiện ích để nhồi được càng nhiều người lên máy bay càng tốt.

Trong 40 năm qua, các hãng hàng không đã giảm không gian ghế ngồi để có thể nhét nhiều người vào cabin hơn.

Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

Những ngày đầu mới có hàng không dân dụng, trong những năm 1920-1930, ghế máy bay hầu như chỉ là ghế mây. Sau đó, chúng được làm bằng nhôm. Chúng trông không giống như ghế máy bay chúng ta vẫn thấy ngày nay, mà tựa như cái ghế có thể tìm thấy ở bất kỳ nhà nào.

Trong thời gian bùng nổ kinh tế thời hậu chiến Thế chiến II, du khách “bay” nhiều hơn, nhà sản xuất tung ra những chiếc máy bay lớn hơn với ghế lớn, đệm êm. Ban đầu, máy bay cũng chỉ có một khoang hạng nhất. Sau mới hình thành thêm các khoang bình dân hơn để thu hút những vị khách ít tiền hơn lựa chọn máy bay thay vì xe buýt, tàu hỏa.

Giữa thế kỷ 20, khoảng cách giữa hai hàng ghế (Seat pitch) là khoảng 35inch (0,889m). 

Nhưng sau khi Mỹ giảm bớt nhiều quy định hàng không năm 1978, các hãng sản xuất lao vào cuộc đua giảm khoảng không gian rộng gần cả mét trên.

Những năm 1960-1070, khi không gian rộng rãi, vé máy bay rất đắt. Giữa những năm 1970, một chuyến bay xuyên lục địa có giá lên tới 1.000 USD đã được điều chỉnh lạm phát. Ngày nay, với khoảng cách tương tự, du khách có thể đi với giá khoảng 300 USD. Tuy nhiên, cái giá 1.000 USD trên không tính phí hành lý ký gửi, lựa chọn chỗ ngồi hay vô số tiện ích bổ sung khác. Nhưng tấm vé 300 USD kia thì có.

Sau khi được phá rào năm 1978, các hãng hàng không lao vào cạnh tranh về giá, nên ngày càng nhiều hành khách bị nhồi lên khoang máy bay.

The industry rode through boom and bust cycles, faced bankruptcies and consolidated, leaving four airlines in control of some three-quarters of the U.S. market.

Ngành công nghiệp đi qua chu kỳ bùng nổ và phá sản, phải đối mặt với tình trạng phá sản và hợp nhất, khiến bốn hãng hàng không kiểm soát khoảng ba phần tư thị trường Mỹ.

Những năm 1980, khoảng cách giữa hai hàng ghế là hơn 33inch (0,83m). Những năm 2000, khoảng cách là 32-33inch. Ngày nay, chỉ còn khoảng 31inch (0,78m).

Máy bay hàng không giá rẻ còn chật chội hơn. Chẳng hạn, máy bay của Spirit chỉ có khoảng cách giữa hai hàng ghế khoảng 28inch (0,71m), thấp nhất trong ngành. Ghế của Spirit không thể ngả. Hãng biện hộ rằng thiết kế “tinh tế” nên hành khách vẫn cảm thấy rộng rãi như bất kỳ máy bay nào khác! Một số hãng lại cắt giảm không gian ngồi của mỗi chiếc ghế, nên có rất ít hệ thống giải trí trên ghế.

Bù lại khoảng cách chật hẹp, số lượng ghế tăng lên. Các hãng cố gắng nhồi được càng nhiều khách càng tốt. Chẳng hạn, JetBlue trang bị thêm máy bay Airbus A320 (cũng được sử dụng trong hàng không giá rẻ ở Việt Nam) cùng số ghế tăng từ 150 lên 162. American Airlines có những máy bay ghế tăng từ 181/187 chỗ lên 190 ghế, và máy bay ghế tăng từ 160 lên 172.

Các nhà lập pháp đã cố gắng thiết lập kích thước tối thiểu cho ghế máy bay. Nhưng nước Mỹ với các nhà làm luật tài ba vẫn “chịu thua”, không thể đưa vào luật.

Thế nên, đến nay, hành khách vẫn phải chấp nhận chen chúc nhau trên máy bay. Nhưng có lẽ họ không quá bận tâm. Vài chục, vài trăm USD chắc chắn được chào đón hơn vài nghìn USD, dù có phải hy sinh vài tiện ích và thêm nhiều bực dọc.


Lục Kiếm

CNBC

Nguồn: songmoi.vn